mở rộng tầm nhìn…HƠN MỘT TÍ
Nhân mùa dịch, ngồi trong nhà chẳng biết làm gì nên nghĩ ngợi
chuyện về các đề tài tốt nghiệp đại học, luận văn thạc sỹ, luận án tiến sỹ tây
lẫn ta. Ở đây không phán xét hay chỉ trích gì cả chỉ là suy nghĩ để làm thế nào
tốt hơn nữa, một tí…hy vọng thế.
Chuyện là thế này, tôi
thường thầy sinh viên từ đại học tới tiến sỹ, khi nào làm cái chi gọi là có một
kết quả để ra trường cũng chằm ham làm cái của quê mình. Chẳng hạn anh sinh
viên quê ở Quảng Bình thì thiết kế cái Bảo tàng quê choa, anh tiến sỹ xứ Du-bai
thì làm cái luận văn tiến sỹ về đô thị quê anh. Việc này không có gì sai cả và đều
tốt, đều đóng góp cho khoa học. Ít nhất là ở khía cạnh regional. Khoa học về
vùng, về khu vực. Loại kiến thức này cũng cần thiết để cộng đồng quốc tế hiểu
thêm về một địa phương nào đó. Nhưng loại kiến thức kiểu này không giúp người nghiên cứu đi được
xa. Cũng không giúp tạo ra một tri thức mang tính bao quát hơn. Chẳng hạn liệu một
anh nghiên cứu sinh ở Nam Mỹ có quan tâm tới đô thị Việt Nam hay không thì chắc
là bạn biết câu trả lời rồi.
Vấn đề chủ chốt là thế
này. Nếu anh chỉ viết về một nơi chốn một kinh nghiệm gần gũy thân quen với anh
thì anh cũng phải biết viết về một nơi chốn khác, không thân thuộc với mình
lắm, một địa hạt khác xa lạ với mình. Anh phải có khả năng bơi trên vùng nước
lạ sau khi đã trải qua cái đồ án kiến trúc, luận văn thạc sỹ, luận án tiến sỹ
của anh để mở rộng tầm mắt của mình, để trở nên bao quát hơn một tí, khái quát
hơn một tí. Nhờ thế anh mới có thể đóng góp
nhiều hơn…một tí cho khoa học và qua đó nhãn quan của anh cũng rộng hơn một tí.
Vậy khi chọn đề tài
thì thế nào? Theo tôi, đừng chọn cái gì quá địa phương với mình, kiểu như quê
em ở Đà Nẵng thì em phải viết về Đà Nẵng, quê em ở Riyadh thì em phải viết về
Riyadh. Nếu bạn không thể không viết về quể mình thì bạn vẫn có thể viết một
nghiên cứu so sánh, kiểu như so sánh quê mình với nơi lạ. Hay tốt nhất là dứt
hẳn quể mình viết về quê lạ mới hay.
Thế nên mới thấy các
nghiên cứu sinh ở các nước phương Tây: Mỹ, Nhật, Pháp thường chọn các đề tài
chẳng liên quan gì tới nơi mình sinh sống. Một cô Nhật (nhà nghiên cứu Li Tana)
thì chọn Hội An và am hiểu Hội An còn hơn cả người Hội An. Một anh Pháp (Andres
Mason) thì chọn Hà Nội và thấu suốt mọi ngõ ngách của lịch sử văn hóa Hà Nội.
Chỉ khi nào đi xa ra khỏi vùng nước quen thuốc
ta mới mở rộng tầm nhìn…hơn một ít.
1 nhận xét:
Mở rộng tầm nhìn
Đăng nhận xét