Đó là phần kết của bộ phim, khi Lucy đạt tới 100%
công suất của bộ não và trở thành…một siêu năng lượng, siêu máy tính. Một thứ
chất đen sầy sầy, mềm mềm đàn hồi như cao su (gớm), một dạng siêu vật chất có
năng lực vô biên và TỒN TẠI MỌI NƠI TRONG VŨ TRỤ- cô ta nói I AM EVERYWHERE. À
há, cái phần cuối này mới là hay và mới là phần mà tôi muốn nói kỹ đến. Đó là
khi Lucy đạt được năng lực siêu nhiên rồi thì cô ta hiện diện mọi nơi trong vũ
trụ…như kiểu God vậy.
Bạn bảo đó là năng lực siêu nhiên ư. Nhưng…sự thực
là thế này:
Có một nhà toán học, triết học tên là Alfred North
Whitehead cho rằng, mọi thứ trong vũ trụ đều là các actual entities (các thực tể
diễn tiến), từ các hạt vi mô như nguyên tử, phân tử cho đến các loài vật, con
người, nhà cửa, cây cối đều là các actual entities. Các actual entities này
không hề đứng yên mà luôn luôn vận động, luôn luôn biến đổi, sinh thành, phát triển
rồi hoại diệt. Hơn thế nữa các actual entities này đều có liên hệ với nhau. Trong
cuốn Triết học quá trình- liên hệ: Giới
thiệu về Alfred North Whitehead giáo
sư triết học Robert Mesle giải thích dựa
theo Whitehead rằng:
“Mỗi một actual entities không hề tách biệt khỏi
các actual enties khác mà chúng có liên hệ với nhau. Một actual entity là chủ thể của kinh nghiệm/cảm xúc của bản thân nó (feeling ở đây phải hiểu theo nghĩa rộng, đó
là có thể là quan hệ vật lý của một điện
tử với chùm năng lượng xung quanh nó - ở mức độ thấp
của cảm xúc; hay là cảm xúc có ý thức
của loài động vật ở - mức độ cao). Khi một actual entity hoàn thành quá trình becoming (đang trở thành) của nó.
Thì ‘sự thống nhất cuối cùng này được gọi là “sự thỏa mãn”’ (Quá trình và Hiện thưc, Whitehead, tr. 212). Actual entity đó
đã đạt tới mục đích chủ quan của nó.
Whitehead đề cập tới quá tình hoàn thành này — là quá trình mà một actual entity đã trở thành và hoại diệt/bị
chết —là subjet-superjet (đối tượng tự thăng thiên!?). Ông dùng cụm từ lạ lùng này để chỉ ra rằng một actual
entity là một giọt kinh nghiệm/
là một sự kiện không-thời gian. Trong khi nó đang trở thành nó là chủ thể của cảm xúc riêng nó. Một khi nó đã trở thành
và hoại diệt/chết, nó trở thành vật liệu thô được
các actual entities tương lai sở hữu. Các actual entities tương lai sở hữu gì ?
Cái cảm xúc/feeling của nó. Lúc đó
actual entity mà ta nói tới không còn là chủ thể của bản thân nó nữa mà cảm xúc/trải nghiệm của
nó được trải nghiệm bởi các actual entities khác. Đó là ý nghĩa của quá trình subject-superjet (đối tượng tự
phi thiên!) Cái cảm xúc của những sự
kiện quá khứ được cảm nhận trong hiện tại- với sự điểu chỉnh bởi các actual entities hiện tại”.
Tóm lại là các actual entities sau khi đã hoàn thành
sứ mạng trở thành của nó (một đời người, một đời cây, một đời tế bào chẳng hạn),
đi đến mức hoàn chỉnh cao nhất thì bị hoại diệt. Lúc đó nó được các actual
entities khác sở hữu từng phần, nó không còn là chủ thể mà là nguyên liệu cho
các actual entities khác. Như vậy thì linh hồn (soul) nếu như coi là một trải
nghiệm của cơ thể, của nhóm các sự kiện (events), các trải nghiệm được tổ chức,
có thể được các actual entities khác hấp thụ.
Trở lại với câu chuyện Lucy và chúng ta, thì rõ ràng
sau khi chết đi chúng ta (tức là thể body/mind gồm các actual entities) được mọi
actual entities khác hấp thu. Chúng ta đã hiện diện nhiều nơi, có thể là rất
nhiều nơi -dưới đất, trong không khi, trong cây cỏ, trong cơ thể các loài động
vật (oài nghe có ghê không?) Chúng ta có thể gần được như Lucy nhưng không có
gì bằng Lucy! Tiếc thật. Nhưng bạn đã bớt sợ chết rồi chứ. Chết không phải là hết
mà là một giai đoạn để cái actual entity là ta hòa vào những actual entities khác,
bạn đã hiện diện nhiều nơi, dẫu rằng không phải ở mọi nơi như Lucy nhưng như thế
cũng không phải quá tệ. Bạn chẳng mắt đi đâu mà sợ. Có điều này an ủi nè. Chỉ
có một actual entities duy nhất hiện diện được khắp nơi mà thôi đó là God- Thượng
đế. God cũng là một actual entity chỉ có điều ngài có mặt ở khắp mọi nơi và
tham gia vào quá trình thay đổi của mọi actual entities khác và cùng thay đổi với
thế giới. Ngược lại con người là một phần của God là biểu hiện của việc God
thay đổi và luôn luôn đổi mới. Hãy lấy ví dụ, 1+ 1 = 2 là chân lý ai nấy đều biết,
God biết điều đó, nhưng khi em bé học được điều này ở trường thì sự hiểu biết
1+1 = 2 của em là một cái mới, một sự kiện mới thêm và được cái actual entity
là em bé nắm lấy. God cũng nắm lấy cái phần mới đó (apprehension- chữ củaWhitehead)
và nhờ thế God đổi mới thêm một lần nữa. Một trong hàng nghìn tỷ tỷ điều mới tại
mỗi khoảnh khắc trong vũ trụ.
Như vậy liệu quan niệm siêu hình trên có ứng dụng gì
trong thực tế cuộc sống không nhỉ. Có đấy, lấy ví dụ trong kiến trúc chẳng hạn.
Có một kiến trúc sư tên là Christopher Alexander không biết có phải chịu ảnh hưởng
củaWhitehead không cho rằng các đối tượng làm nên không gian không phải là các
vật như nhà cửa hay cây cối (things, stuffs) mà là các trường trung tâm (centers)
(Về bản chất của trật tự, T1, tr. 107). Cấu trúc càng hoàn chỉnh nếu các trường
trung tâm ngày càng rõ rệt. Thêm vào đó các trường trung tâm này phải lồng vào
nhau. Trường trung tâm nhỏ nằm trong trường trung tâm lớn, đến lượt nó trường
trung tâm này lại nằm trong trừờng trung tâm lớn hơn nữa. Lấy ví dụ, khi nói về
một cái ao, chúng ta gọi nó là cái ao nhưng liệu chúng ta đang nói về nước
trong ao, cây sen mọc trong nó, hay cả hai. Nhưng như vậy liệu đã đủ chưa khi
mô tả cái ao, phải chăng lớp bùn dưới đáy ao không thuộc về ao, hay là lớp cỏ
ven bờ ao không phải thuộc về ao. Như vậy cái ao mà ta nói tới phải là một trường
trung tâm bao gồm tất cả các thành phần mà tôi vừa mới kể trên, và gồm cả các
thành phần kề cận nữa: vùng đất và khu vực không gian quanh cái ao, bầu không
khí phía trên ao, ngay cả con chuồn chuồn vừa quệt đít xuống ao cũng thuộc về
cái ao đó! Như vậy có thể thấy cái ao đó thực ra cũng có thể quan niệm như một
actual entities với mức độ cảm xúc của nó. Tới lượt nó cái ao-actual entity này
cũng bao gồm các actual entities nhỏ hơn và nó lại nằm trong một actual
entity-trường trung tâm lớn hơn, như khu vườn chẳng hạn.
Hiện tôi đang làm một thử nghiệm với các actual
entities- các trường trung tâm này. Chỉ có điều không phải với một cái ao mà một
thành phố. Thành phố đó là khu phố cổ Hội An vào thế kỷ 17 -19. Chúng tôi sẽ mô
phỏng trên môi trường Opensim (một phần mềm mã nguồn mở) xem các trường trung
tâm, là các kiểu dạng/patterns trong thành phố này phát triển như thế nào. Có đạt
được mức độ hoàn chỉnh (coherence) như của Hội An còn lại ngày nay không? Hay
nói như kiểu Whitehead có nhiều feeling không? Giai đoạn 1 của thí nghiệm đã xong
và khá thành công, nhưng chúng tôi vẫn cần giai đoạn 2 để hiểu thêm về quá
trình phát triển của các trường trung tâm đó. Dưới đây là thông báo, nếu bạn đã
thấy bớt sợ chết hoặc cảm thấy cái actual entities là mình có liên hệ với Hội
An như một actual entity khác :_)):
Tiếp theo sự thành công của Giai đoạn 1 mô phỏng Hội
An. Giai đoạn 2 sẽ tiếp tục với việc mô phỏng phố của người Hoa. Thời gian thực
hiện từ giữa tháng 11 đến cuối tháng 12 năm 2014. Hiện tại chúng tôi đang cần 4
tình nguyện viên tham gia giai đoạn 2 này. Mọi công việc đều thực hiện online. Lưu ý: Đặc biệt khuyến khích những cá nhân không có kiến thức về kiến trúc tham gia.
Điều
kiện:
-
Cam kết dành thời gian để tham gia mô phỏng.
Mỗi tuần từ 2-4 tiếng. Thời gian làm việc là một tháng rưỡi.
-
Đam mê học hỏi và có khả năng thiết kế
trên Sketchup là một lợi thế
-
Yêu thích kiến trúc, thiết kế đô thị và
đô thị học truyền thống.
Lợi
ích khi tham gia:
-
Được học về quá trình lịch sử của đô thị
cổ Hội An
-
Được học về các thuộc tính hình thức
trong thiết kế kiến trúc và đô thị của Christopher Alexander.
-
Được học về ngôn ngữ kiểu mẫu (pattern
language) và cách thiết lập nó.
-
Được trải nghiệm với với không gian ảo của
Opensim, một phần mềm tương thích với Secondlife nơi có hàng triệu người trên
thế giới tham gia các nhóm hoạt động khác nhau.
Mọi câu hỏi và thắc mắc xin liên hệ với ông Nguyễn Hồng
Ngọc, nghiên cứu sinh ĐH Arizona State (Hoa Kỳ), giảng viên Khoa Kiến trúc, trường
ĐH Bách Khoa, ĐH Đà Nẵng. Email: ngocfulbright@yahoo.com.
Lưu ý: Cuối giai đoạn mô phỏng mỗi người tham gia sẽ nhận được một món quả nhỏ
từ Arizona!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét