Thứ Bảy, 16 tháng 8, 2014

Pattern: Những điểm cao


Dưới đây là đoạn văn tuyệt vời nhất của Proust mà tôi từng mong được chuyển ngữ. Nó lại được đặt ở một trong những pattern tuyệt vời nhất của Alexander Christopher.

NHỮNG ĐIỂM CAO

Cái bản năng leo lên một điểm cao, từ đó người ta có thể phóng tầm mắt xuống dưới và khảo sát thể giới dường như là bản năng gốc của con người.
…..
Proust kể rằng:
“Thị trấn Combray đón chúng tôi từ phía xa, từ khoảng chừng hai mươi dặm, khi chúng tôi thường đến đó mỗi năm vào Tuần lễ Thánh, không gì nhieu hơn ngôi nhà thờ in bóng lên đường chân trời, nó đại diện cho thị trấn, nó nói về và thay mặt cho thị trấn từ phía chân trời. Rồi khi tàu đến gần hơn, ngôi nhà thờ tập trung xung quanh cái áo choàng dài màu đen của nó những ngôi nhà đang nép mình tránh gió thảo nguyên, trông nó như một người chăn cừu đang chăn đàn chiên của mình, những dãy nhà như những sợi lông cừu màu xám…
Từ phía xa, tôi đã có thể phân biệt được tháp chuông nhà thờ Sainte-Hilaire in hình bóng không thể nào quên của nó lên đường chân trời mà ngay dưới đó thị trấn Combray vẫn chưa hiện ra. Từ con tàu mang chúng tôi đến từ Paris vào dịp lễ Eastertime, cha tôi đã nhìn thấy nó, dù cho nó có vuột khỏi tầm mắt mỗi khi tàu chuyển hướng, con gà bằng sắt trên tháp chuông xoay chiều liên hồi theo các hướng, lúc đó người nói: “Nào, gói ghém hành lý lại, chúng ta đã đến nơi rồi.” (Marcel Proust, Con đường của Swann).


Kevin Lynch- Good City Form- Hinh thuc hoan hao cua thanh pho