Thứ Hai, 1 tháng 10, 2012

Đi thi Tự vịnh
 Nguyễn Công Trứ
Đi không há lẽ trở về không?
Cái nợ cầm thư phải trả xong
Rắp mượn điền viên vui tuế nguyệt
Dở đem thân thế hẹn tang bồng
Đã mang tiếng ở trong trời đất 
Phải có danh gì với núi sông
Trong cuộc trần ai, ai dễ biêt
Rồi ra mới rõ mặt anh hùng.

Lại một bài thơ khác của cụ Nguyễn Công Trứ, hầu như bài nào của cụ cũng tỏ rõ cái hào hùng, ngông nghênh của một người tự do- dù là trong hoàn cảnh ý thức hệ Nho giáo thấm sâu mọi ngõ ngách của cuộc sống ở Việt Nam cuối thế kỷ XIX. Vậy mà ở bài thơ nào của cụ ta cũng thấy cái "thỏa chí", "cái tang bồng", "xênh xang hội gió mây". Phục cụ quá!

Không có nhận xét nào:

Kevin Lynch- Good City Form- Hinh thuc hoan hao cua thanh pho