Thứ Ba, 21 tháng 2, 2012

Một đoạn trích trong The Timeless way of building

Christopher Alexander đã nói nhiều về cái toàn thể, từ lý thuyết xuất phát từ quan niệm toán học, cho đến tư tưởng về cái toàn thể mà ông lấy cảm hứng từ triết học của Alfred Whitehead. Nhưng cái toàn thể hiểu một cách sát thực nhất là gì, xin hãy đọc đoạn trích dưới đây trong ”The timeless way of building” của ông (trang 38):

Đã có một lần tôi nhìn thấy một ao cá đơn giản trong một ngôi làng ở Nhật mà có lẽ đạt đến phẩm chất vĩnh cửu.

Một người nông dân dựng nên trang trại cho mình. Cái ao chỉ có một hình dạng đơn giản, rộng chừng 1,8 m (6 feet) và dài chứng 2,4 m (8 feet), được một con suối nhỏ dẫn nước vào. Tại một đầu ao một bụi hoa ngả trên mặt nước. Còn tại đầu bên kia dưới mặt nước có một cái mặt gỗ hình tròn, có lẽ năm dưới mặt nước khoảng 30 cm (12 inches). Trong cái ao nhỏ này có một đàn tám con cá chép cổ, mỗi con dài khoảng 45 cm (18 inches), có màu cam, vàng, tím và đen: con già nhất đã sống ở đó tám mươi năm. Tám con cá đó bơi chậm, rất chậm theo hình tròn- thường ở trên cái mặt gỗ tròn. Cả thế giới ở trong cái ao đó. Mỗi ngày người nông dân ngồi bên ao khoảng vài phút. Tôi đã ở đó chỉ một ngày và tôi đã ngồi bên ao suốt cả buổi chiều. Ngay cả bây giờ, tôi không thể nghĩ về nó mà không rơi nước mắt. Những con cá cổ đó vẫn đang bơi, chậm rãi trong cái ao đó trong vòng tám mươi năm. Đó là sự thật với bản chất của loài cá đó, và với bụi hoa đó, và với mặt nước đó, và cả với người nông dân đó là sự thật đã duy trì cho tất cả thời gian, lặp lại bất tận, luôn luôn khác nhau. Chẳng có mức độ toàn thể (wholeness) nào hay thực tại nào có thể đạt tới được ngoài cái ao giản dị đó. “

Thứ Năm, 2 tháng 2, 2012

Lời thú nhận của Rem Koolhaas về Chủ nghĩa Hiện đại

Sự phê bình hậu hiện đại được thuật lại đặc biệt rõ bởi kiến trúc sư Rem Koolhaas trong tiểu luận của ông “Bất kể chuyện gì Xảy ra với Đô thị học”:

Lời hứa thuật giả kim của chủ nghĩa Hiện đại—mong chuyển số lượng thành chất lượng thông qua sự trừu tượng hóa và sự lặp lại—đã trở thành một thất bại, một trò chơi xỏ: phép ảo thuật không thành. Tư tưởng của nó, thẩm mỹ của nó, các chiến lược của nó đã kết thúc. Cùng nhau, tất cả những nỗ lực cố tạo một sự khởi đầu mới chỉ làm tai tiếng thêm ý tưởng về một sự khởi đầu mới. Một nỗi hổ thẹn tập thể trong sự thức tỉnh về cái thảm bại này đã để lại một hố bom sâu hoắm trong sự hiểu biết của chúng ta về tinh thần thiện đại và sự hiện đại hóa... Từ đó, chúng ta đã và đang tham gia vào hai hoạt động song song: ghi chú sự kính sợ choáng ngợp của chúng ta với thành phố hiện tại và cùng lúc đó, cười nhạo nghề đô thị vì sự tồn tại của nó, phá hủy nó trong sự khinh miệt của chúng ta với những ai đã quy hoạch (và tạo nên sai lầm khủng khiếp trong quy hoạch) các sân bay, các Thành phố mới, các thành phố vệ tinh, các xa lộ, các tòa nhà chọc trời, các cơ sở hạ tầng, và tất cả các thảm bại khác của sự hiện đại hóa.

(Rem Koolhaas 1995)

Koolhaas, R. 1995. “Whatever Happened to Urbanism?” In Koolhaas, R and Mau, B. S, M ,L ,XL. Rotterdam.

Kevin Lynch- Good City Form- Hinh thuc hoan hao cua thanh pho